Qua bao nhiêu va vấp, gặp bao nhiêu hạng người, nếm trải bao nhiêu gian dối trong cuộc đời, đàn bà sẽ đến lúc nhận ra rằng: Nếu xem đàn ông là tất cả rồi đàn bà sẽ mất hết. Chỉ khi yêu bản thân mình, dựa vào chính mình thì đàn bà mới không ngã.

Đàn bà 40 đã không còn xem đàn ông là quan trọng nhất
Đàn bà 40 đã không còn xem đàn ông là quan trọng nhất

Đàn bà ở vào tuổi 40 đã nếm trải không ít những dư vị đắng chát của cuộc đời. Họ cũng từng là một người đàn bà yêu si mê với trái tim của tuổi trẻ. Trải không ít cay đắng, nếm không ít tổn thương họ nhận ra một điều rằng: Đàn ông chẳng phải là tất cả!

Tôi vừa chia tay người yêu bởi ngoài tôi ra anh ta còn có một cô gái khác. Quá đau đớn, tôi kết thúc tình yêu mà tôi xem là tất cả của mình. Trời đất như sụp đổ dưới chân, tương lai sao mù mịt. Quá bế tắc, tôi tìm đến chị. Chị pha cho tôi tách trà gừng ấm nóng, ép tôi uống.

Chị nhìn tôi và bảo rằng: “Chị cũng từng có thời gian chìm trong đau đớn và u uất như em. Từng nghĩ rằng cuộc đời này sao toàn dối trá và bạc bẽo”. Rồi chị kể, hai mươi tuổi chị đã tính chuyện lấy chồng. Hai bên họ hàng đã gặp gỡ và bàn tính chuyện đám cưới. Khi còn hai tháng nữa đến ngày cưới, chị tình cờ phát hiện hôn phu dắt một người phụ nữ vào nhà nghỉ. Đau đớn hơn, kẻ đó là người anh hay dắt theo và giới thiệu với chị là bạn thân. Chị đau đến cùng cực. Nếu chỉ là yêu nhau thì chị dễ dàng cắt đứt còn đằng này hai người đã bàn chuyện cưới hỏi. Mất ăn mất ngủ, đau khổ đến mức muốn tự vẫn vì hủy hôn giống như bôi tro trát trấu vào mặt cha mẹ, họ hàng.

Chị nắm lấy tay tôi và bảo, giá như hồi ấy có ai đó từng trải nói với chị rằng đến một độ tuổi nào đó người đàn ông đó sẽ chẳng còn quan trọng với chị nữa. Chị đã trải qua một thời gian rất dài mưu sinh ở thành phố, trốn chạy quá khứ và làm lại cuộc đời mình sau vết thương quá lớn đó. Khi hai mươi tuổi, chị tưởng đời mình đã chết nhưng em thấy không, rồi chị cũng lấy lại được cân bằng cuộc sống, gặp được một người đàn ông tốt. Bốn mươi tuổi, với chị đàn ông chẳng còn là điều quan trọng nhất cuộc đời!

Cái dại của một cô gái tuổi đôi mươi là khi yêu thường xem tình yêu là tất cả, yêu đến cạn kiệt lòng mình. Khi ngập tràn trong cảm giác hạnh phúc, con người ta thường cho đi tất cả những gì mình có. Chính vì xem đàn ông là tất cả, khi tình yêu tan vỡ, đàn ông quay lưng người phụ nữ rơi vào cảm xúc tiêu cực khó thoát ra được. Họ cảm tưởng mình đã mất tất cả, cuộc sống quay lưng. Lúc đó, với trái tim đầy vết thương họ rất khó lấy lại cân bằng.

Với đàn bà 40, người đàn ông họ từng yêu tha thiết đến mức có thể chết đi được trong quá khứ chẳng còn quan trọng nữa. Qua bao nhiêu va vấp, gặp bao nhiêu hạng người, nếm trải bao nhiêu gian dối trong cuộc đời, đàn bà sẽ đến lúc nhận ra rằng: Nếu xem đàn ông là tất cả rồi đàn bà sẽ mất hết. Chỉ khi yêu bản thân mình, dựa vào chính mình thì đàn bà mới không ngã.

Chị 40 tuổi vẫn có một người đàn ông cho đời mình nhưng chị không xem người chồng là cả bầu trời của mình. Chị vẫn có công việc, có bạn bè, có cuộc sống riêng. Vấp ngã với tình yêu đầu đời đã cho chị bài học sâu sắc để luôn có thể đứng vững nếu chẳng may người đàn ông ra đi hoặc bội phản.

Đàn bà 40 với một tâm lí vững vàng, một đôi chân mạnh mẽ không cần dựa vào ai cũng có thể đứng vững. Chị nhìn sâu vào mắt tôi và bảo: “Đừng bao giờ xem đàn ông là tất cả. Em hãy yêu thương bản thân, đứng vững trên đôi chân của mình khi đó những vết thương như hôm nay sẽ chẳng còn làm em đau đớn quá nhiều”.

Mời bạn xem thêm:

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.